Nghịch cảnh là món quà của cuộc sống

0
62

Có bao giờ bạn nghĩ, những thử thách, vất vả mà ta vấp phải đều là cơ hội để bản thân ngày một trưởng thành hơn. Khoảng thời gian khó khăn không phải là bất hạnh mà chính là những món quà mà cuộc sống ban tặng cho mỗi người.

Câu chuyện sau sẽ cho bạn biết lý do vì sao không nói nghịch cảnh là bất hạnh.

Tịnh Vân Pháp sư từng có một tuổi thơ vô cùng nghèo khó, bần hàn. Vì không muốn con chịu khổ nên mẹ ông đã đưa con gửi ở chùa Dương Châu, với hy vọng là con sẽ sớm trưởng thành và giúp ích cho đời.

Một hôm, sư phụ cho Tịnh Vân một nắm hạt đậu. Đối với ông, khi ấy đậu vô cùng quý giá.

Cậu bé đã quỳ xuống dập đầu tạ ơn sư phụ của mình. Lúc này sư phụ bèn nói:

“Dù cho con đến đây vì hoàn cảnh nghèo khó, nhưng ta vẫn mong rằng con giữ được sự tinh tấn tu hành.”

Cậu bé Tịnh Vân khi ấy đã mỉm cười gật đầu đồng ý với sư phụ. Ở được chùa Dương Châu một thời gian, sư phụ của Tịnh Vân đưa cậu đi Nam Kinh. Ông giao cậu cho vị hòa trượng và bảo:

“Đây chính là nơi tốt đẹp để con tu học Phật pháp.”

Khi sư phụ của Tịnh Vân vừa rời đi, vị đại hòa thượng đã bắt đầu hỏi cậu bé:

Tại sao con lại đến đây?”

Cậu trả lời:

Dạ thưa, sư phụ bảo con đến đây ạ!”

Vừa nói dứt lời thì vị đại hòa hượng giáng 1 gậy xuống người cậu. Vị đại hòa thượng đã tức giận và mắng:

“Con đến để học Phật pháp nhưng lại không có tâm cầu đến học, chỉ có sư phụ bảo con đến là con đến sao?”

Vị đại hòa thượng hỏi tiếp lần thứ hai:

Giờ con hãy cho ta biết, vì sao con lại đến đây?”

Cậu bé Tịnh Vân suy nghĩ một lát và trả lời:

Dạ thưa thầy, con đến đây là để học Phật pháp!”

Lại một gậy giáng xuống, lần này mạnh hơn lần trước. Vị đại hòa thượng mắng:

“Người xuất gia tại sao con lại dám nói dối?”

Ông lại hỏi câu bé câu hỏi ấy lần thứ ba. Trong đầu của Tịnh Vân bây giờ suy nghĩ. Cả hai đáp án mình nêu đều không đúng, vậy nên cậu trả lời câu hỏi này lần thứ 3 với giọng buồn bã:

Sư phụ đã bảo con đến đây, và con cũng muốn học Phật pháp ở đây!

Thêm một chục gậy giáng xuống người cậu. Vừa đánh vị hòa thượng mắng:

Tại sao còn nhỏ như vậy mà lại không thành thật?

Đêm hôm ấy, người của Tịnh Vân đầy vết roi đánh. Cậu cứ suy nghĩ lý do vì sao mình lại bị đánh? Vì sao sư phụ vô cùng yêu quý cậu lại đưa cậu đến một nơi địa ngục thế này. Cậu cảm thấy nhớ mẹ, cảm thấy tủi thân vô cùng nên khóc nức nở.

Bỗng nhiên cánh cửa phòng mở ra, vị đại hòa thượng bước vào. Vừa thấy ông, Tịnh Vân sợ hãi quỳ thụp xuống đất. Thế nhưng, lúc này vẻ mặt của vị đại hòa thượng hoàn toàn khác lúc đánh cậu. Vị đại hòa thượng mang thuốc đến bôi cho Tịnh Vân. Vừa bôi thuốc, ông vừa nói:

“Tịnh Vân con, những điều lúc chiều con nói với ta không có gì là sai. Nhưng bài học ta muốn dạy cho con lại chính là nghịch cảnh”

Nghịch cảnh là gì? Đây chính là sự vô thường trong cuộc sống. Đó là sự đau khổ, là bất công, tai nạn… những điều mà đã được an bài. Không phải lúc nào làm đúng thì con có thể thoát ra được nó, hoặc không phải làm sai mới nhận sự trừng phạt.

Chỉ có đón nhận nghịch cảnh thì con mới có thể có được điều kiện thay đổi được vận mệnh, hóa giải những đau khổ mà nghịch cảnh mang lại. Người hiểu được điều này, bình tĩnh và ung dung trước những nghịch cảnh của cuộc đời thì mới là người đắc đạo!

Chính vì thế, nghịch cảnh không được coi là bất hạnh mà ngược lại, đó là món quà mà thượng đế ban tặng. Chính thái độ của mỗi người khi đối đầu với nghịch cảnh làm nên sự khác biệt giữa người với người.

Điều này cũng giống như việc bạn bị rơi vào đường hầm tối, đừng hoảng sợ. Bạn cứ bước đi, điểm cuối thế nào cũng thấy được ánh sáng mà thôi. Nếu đứng một chỗ, thì xung quanh bạn chỉ có bóng tối, đó là sự tàn khốc mà chính bạn tạo cho mình.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here