Câu chuyện về hai nắm muối

0
58

Trong cuộc sống, có hạnh phúc, có niềm vui tức sẽ có nỗi buồn, khó nhọc. Tuy nhiên, mỗi người đều có cách tiếp nhận chúng không giống nhau. Cùng một nỗi buồn nhưng có người lại điềm tĩnh, có người lại vật vã khổ sở.

Tại sao như vậy? Câu chuyện về hai nắm muối sau đây sẽ đáng để ta suy ngẫm:

“Ngày xưa, có một người học trò khăn gói theo thầy học đạo làm người, học văn hóa. Người thầy rất yêu quý và chỉ dạy cho học trò của mình nhiều điều.

Người thầy đã dạy cho học trò biết được cách yêu thương, biết rộng lòng chia sẻ… Người thầy cũng dạy cho anh cần học cách hy sinh, cho đi tất cả.

Nhiều lần, người thầy căn dặn học trò của mình rằng đừng nên quá nhỏ nhen. Nếu lỡ gặp khó khăn đừng nên nản chí, không nên sa ngã. Cuộc sống này, hãy tin lấy nó. Đừng bao giờ để đánh mất niềm tin.

Thế nhưng, hầu như những thuyết lý ấy chỉ là suôn. Chúng chẳng làm người học trò học được điều gì, trưởng thành lên.

Anh cảm thấy thất vọng, buồn về chính bản thân mình. Anh muốn từ bỏ tất cả, buông bỏ tất cả.

Một ngày nọ, người thầy bắt gặp học trò của mình đang ngồi buồn rầu, thơ thẩn. Ông hiểu được vấn đề. Người thầy nói:

– Này học trò của ta, con có thấy cái giếng nước phía trước mặt mình không?

– Dạ thấy thưa thầy. Người học trò đáp lại câu hỏi.

– Được thôi! Bây giờ ta nhờ con một việc nhé. Thế nào?

– Dạ. Thầy cứ bảo đi, con xin nghe!

– Ta cho con hai nắm muối, con hãy lấy một nắm bỏ vào chiếc cốc hàng ngày con sử dụng, còn một nắm con hãy bỏ xuống cái giếng kia.

Người học trò thấy ngạc nhiên, mặc dù không hiểu ý của thầy như thế nào nhưng anh vẫn làm theo. Làm xong, người thầy liền nói:

– Được rồi, giờ thì con có thể uống ly nước con vừa bỏ muốn vào được rồi đó.

Anh học trò làm theo lời người thầy. Khi vừa uống một ngụm nước thì ngay lập tức mặt anh đã nhăn lại.

– Thưa thầy! Nước mặn quá!

Thầy nhìn anh cười. Vậy giờ con hãy thử uống nước dưới cái giếng kia đi. Người học trò lại hào hứng làm theo. Lấy một ít nước giếng, anh uống và thốt lên:

– Nước mát quá chừng!

Lúc này người thầy lặng đi một hồi và nói:

“Nỗi buồn của chúng ta cũng tương tự như nắm muối vậy. Chúng đều mặn. Vì thế nên khiến ai cũng bận lòng. Nhưng, tùy theo mỗi cách tiếp nhận, sự sẻ chia nỗi buồn của mỗi người là không giống nhau. Có người sẽ là chiếc cốc, người sẽ là cái giếng nước. Vì cách tiếp nhận nỗi buồn khác nhau nên nỗi bận lòng, kết quả nhận được cũng khác nhau. Nếu là con, con sẽ là chiếc cốc hay cái giếng?”

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here