Buông bỏ là một thứ trí tuệ

0
50

Khi con người học được – hiểu được chữ buông, thì đó là lúc họ có được một thứ trí tuệ. Trí tuệ ấy chỉ có những bậc trí giả mới có mà thôi. Tại sao lại đề cao chữ buông như vậy?

Chữ buông ở đây được hiểu khác với buông tha, với vứt bỏ – bởi vì đây chỉ là một khía cạnh nào đó của sự trốn tránh hiện tại mà thôi.

Trong cuộc sống, hầu hết chúng ta đều không cảm thấy bằng lòng với những điều mình có ở hiện tại. Con người vẫn thường hay so sánh với người khác, đứng núi này trông núi nọ.

Người ta có thể “buông” nghĩa là có thể nhìn thấy được bản thân mình cao hơn sự tình, sự việc vì thế mà quyết định buông bỏ sự tình đó. Nếu như bạn nghĩ bản thân mình cũng đã biết “buông” – nhưng đó chỉ là buông thì lại khác. Người ta xem đó là ngốc.

Trong lòng mình thấy đầy đủ, không thiếu thốn thì đó là “quý”, bản thân được người khác xem trọng, cần là “quý”. Cuộc đời này, ai cũng phải trải qua những khó khăn, buồn phiền – nhưng mỗi người lại có một hoàn cảnh sống khác nhau, đó là do cách họ đối mặt và vượt qua những điều ấy khác nhau.

Cùng một nỗi buồn, nhưng có người bình tĩnh đối diện, có người lại than vãn trốn tránh…điều đó vô tình tạo nên khoảng cách giữa những con người với nhau. Cách để chúng ta thoát khỏi được phiền muộn là buông bỏ – quên đi sự buồn đó.

Khi bản thân biết đủ – đó chính là buông. Khi tâm bạn bình tĩnh, không loạn thì sẽ chẳng thể nào bị vây khốn bởi sự tình, không sợ sệt trước tương lai, cũng chẳng nhớ nhung quá khứ. Phàm là con người, bạn cần phải biết được điểm dừng. Nếu có vui thì cũng đừng nên vui hết mức. Vì người xưa thường có câu “Vui quá thì hóa buồn”.

Nếu sự ham muốn quá phóng túng với nó quá, ắt sẽ gặp tai họa. Con người cần biết cần biết cân bằng mọi việc, không nên quá khắt khe cầu toàn, cũng đừng nên hời hợt.

Mọi kết quả đều có nguyên nhân của nó, nếu bạn cảm thấy sống không vui, không hạnh phúc thì cũng đều có nguyên nhân. Đó là do ba thói quen sau:

  • Quen phóng đại hạnh phúc của người khác.
  • Quen phóng đại những nỗi khổ của mình.
  • Quen đem nỗi khổ của mình so sánh với nỗi khổ của những người khác, cũng như lấy khuyết điểm của bản thân ra so với những điểm mạnh của người khác.

Một gương mặt khó coi nhất chính là gương mặt của sự tức giận. Bất kỳ ai cũng không thể thoải mái được khi nhìn vào gương mặt ấy. Hãy nhớ lấy điều này để có thể răn đe chính bản thân mình, đừng để sự bực bội mà ta đang chịu ảnh hưởng đến người khác. Đồng thời, hãy học cách hiểu và thực hiện được chữ buông.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here