Bài học về thái độ trong cuộc sống

0
48

Trong ngôi làng nọ, Tony là một ông lão cực kỳ ít nói và thông thái. Ông ta thường ngồi ở chiếc ghế bành trông cũ kỹ trước hiên nhà của mình. Ông ngồi đó nhìn mọi người di chuyển qua lại, thỉnh thoảng vẫy tay chào họ.

Một hôm, cô cháu gái bé nhỏ của Tony đến và ngồi xuống bên cạnh ông của mình. Nócùng ông nhìn dòng người qua lại. Lúc ấy, có một người đàn ông cao to, trong lạlẫm đi qua. Anh ta đang nhìn xung quanh như đang tìm kiếm điều gì đó.

Tiến lại gần ông lão Tony, anh ta hỏi:

  • Trong ngôi làng này, người ta sống kiểu gì hả ông?

Tony từ tốn hỏi ngược lại chàng trai lạ:

  • Thế nơi mà cậu vừa mới rời đi, họ sống kiểu gì?

Nghe hỏi thế, chàng trai trẻ lập tức nhăn mặt, bắt đầu luyên thuyên.

  • Nơi mà tôi sống á? Thật buồn chán. Ở đó họ thường xuyên ngồi lê đôi mách, thường xuyên chỉ trích lẫn nhau. Tôi không thích nơi đó.

Nghe chàng trai nói thế, Tony trả lời:

  • Thế sao! Chàng trai trẻ ạ, anh biết không, ngôi làng này cũng y hệt như nơi anh vừa đi khỏi vậy! Không khác gì cả.

Anh chàng nghe ông lão nói thế chỉ im lặng và quay lưng đi không nói thêm một lời nào cả.

Mộtlúc sau, có một chiếc ô tô đỗ bên vệ đường, một người đàn ông đỡ vợ con bướcxuống xe. Vợ anh ta đến hỏi ông lão Tony nơi có thể mua thức ăn cho bọn trẻ lànơi nào. Một lúc sau, người đàn ông trên xe tiến lại phía Tony và hỏi.

  • Thưa ông, nơi này sống có tốt không ạ?

Như lần trước, ông lão hỏi lại người đàn ông:

  • Thế nơi anh vừa đi thế nào? Có tốt không?

Người đàn ông mỉm cười đáp:

  • Dạ tốt lắm ạ! Ở nơi tôi sống, mọi người yêu thương – sẵn lòng giúp đỡ nhau. Thật sự chúng tôi không nỡ rời đi, nhưng vì điều kiện bắt buộc phải chuyển đến nơi này để sống.

Tony cười ấm áp và đáp:

  • Đừng lo anh bạn! Nơi này mọi người cũng sống thân thiết như nơi anh vừa rời đi. Họ sống tốt với nhau lắm!

Vừa dứt lời, vợ của người đàn ông ấy quay lại sau khi mua được thức ăn nơi mà Tonyhướng dẫn. Hai người họ cám ơn và chào tạm biệt ông lão.

Khi chiếc ô tô đã rời xa, cô cháu gái của Tony mới cất tiếng hỏi ông của mình.

  • Ông ơi! Tại sao ông lại bảo với người đầu tiên là làng mình sống không tốt, còn người đàn ông thứ hai lại nói là tốt ạ?

Ông lão nhìn cháu mình một cách âu yếm, xoa đầu nói:

  • Cháu ngoan của ta, dù cho chúng ta có đi đâu chăng nữa, trong mỗi người vẫn mang theo thái độ của mình đối với cuộc sống ấy. Thái độ của riêng mình, cùng với những phản ứng của người xung quanh ở một nơi mới, nó có thể tuyệt vời hoặc tồi tệ là đều do mình cảm nhận mà ra.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here